Phong cách

Phong cách

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

MỘT CÂU CHUYỆN


MỘT CÂU CHUYỆN


Tôi xin kể với bạn câu chuyện này:

"Hãy tưởng tượng, bạn có 30 phút bên cạnh một cô gái xinh xắn hay một anh chàng dễ thương, bạn rất muốn làm quen. Nhìn chung, nếu mong muốn đủ mạnh, đa số chúng ta sẽ tìm ra cách khiến cho đối phương ấn tượng, cảm thấy thoải mái, cảm thấy được quan tâm. Có thể bắt đầu từ một nụ cười thân thiện, một lời khen hợp lý, dẫn dắt hai người tích cực tham gia vào một câu chuyện. Khi không khí cởi mở, hai người sẽ có cơ hội trao đổi thông tin liên lạc, rồi hẹn một dịp nào đó gặp lại. Sau khi chào tạm biệt, người đó cảm thấy rất vui vì gặp một người thú vị. Còn bạn, có khi còn phấn khích hơn nhiều, đến tận vài ngày sau, đầu óc vẫn còn miên man nghĩ… về người ấy.Còn bây giờ, cũng với 30 phút đó, hãy xem bạn sẽ làm gì khi ở cạnh người thân, có thể là anh chị em, đặc biệt là ba mẹ mình? Có bao giờ bạn muốn tìm cách để khiến họ cảm thấy thoải mái nhất, hạnh phúc nhất khi ở bên bạn?Không biết có ai đã từng như mình trước đây không, thực sự mình đã muốn lảng tránh, vì nghĩ rằng họ thật phiền toái. Có thể đối với những người sống xa nhà, cả năm mới về thăm bố mẹ được may ra một lần thì khoảng thời gian đó là vô cùng quý báu, và họ sẽ trân trọng nó, họ sẽ tìm mọi cách để làm nó trở nên có ý nghĩa nhất. Do đó, có lẽ những người suốt ngày bên cạnh người thân thì cũng nên cố gắng làm như vậy. Hoàn toàn đúng, song thực tế thì…?
Có người thì quan niệm yêu thương là được âu yếm, hỏi thăm, lo lắng từng li từng chút một, có người thì nghĩ yêu thương là được tặng hoa, tặng quà, có người thì cho rằng khi có ai đó lắng nghe mình, để mình giãi bày tâm sự mới là yêu thương, có người lại cho rằng cùng hỗ trợ nhau, làm việc cùng nhau tạo ra những thứ lớn lao, mới là yêu thương… cho nên, nếu chúng ta cứ nghĩ rằng ai cũng giống nhau, và cứ “Yêu theo cách riêng của mình” thì sớm muộn cũng sẽ đem lại đau khổ. Tình thương thì có thể có thật đấy, song chúng ta đã không hiểu ngôn ngữ của nhau, nên không biết trao đi thế nào cho hợp lý, hoặc là phải đợi đến khi quá muộn…Tại một buổi hội thảo, người ta đã đưa ra cho khán giả một loạt các câu hỏi về ba mẹ.
Câu hỏi đầu tiên, và có lẽ là dễ nhất “Bạn có tin rằng mình yêu ba mẹ không?”
Ngay lập tức, cả hội trường nhốn nháo “Tất nhiên rồi, không yêu họ thì còn yêu ai, hỏi gì kì vậy.“.
Câu hỏi tiếp theo “Bạn đã làm những gì để thể hiện tình yêu đó?”
Hàng loạt cánh tay giơ lên “Ờ thì dịp lễ tết mua hoa, mua quà tặng, rồi về thăm, rồi chia sẻ, tâm sự, thi thoảng đỡ đần việc nhà, việc cửa” có người thì chia sẻ thành thật “Tôi ở xa nhà nên thường xuyên gửi tiền về, hỏi xem ông bà thích gì thì mình mua cho, rồi thuê ôsin để phục vụ, hàn huyên cho ông bà đỡ buồn, tôi nghĩ đó là tốt lắm rồi”…
Câu hỏi tiếp theo “Bao nhiêu người nhớ đến sinh nhật của ba mẹ và tặng quà, hoặc những lời chúc tốt đẹp?”
Số cánh tay lần này đã ít đi, “Bao nhiêu người biết đến ngày cưới của ba mẹ, và giúp ba mẹ tổ chức lễ kỉ niệm?” nhiều người đã lắc đầu, số cánh tay giảm hẳn. “Bao nhiêu người hay tâm sự với ba mẹ, biết đến ước mơ, niềm đam mê, sở thích hồi bé của ba mẹ, và thông cảm nếu họ chưa thực hiện được?” Chỉ còn vài cánh tay sót lại.
Câu hỏi cuối cùng, “Bạn đã bao giờ ôm ba mẹ, và nói rằng con yêu ba, con yêu mẹ, xin lỗi về những điều con đã sai, và cảm ơn tất cả những gì mà ba mẹ đã làm cho con?” Không còn cánh tay nào, tất cả đều im lặng.
Vị diễn giả nói tiếp “Có thể, ở đây, có nhiều bạn nghĩ là ba mẹ đã không đối xử tốt , thậm chí tệ bạc với các bạn. Song bạn có bao giờ nghĩ rằng, họ đã làm một điều tuyệt vời nhất, là sinh ra các bạn, là cho các bạn quyền được sống, và nuôi các bạn đủ lớn không?
Trong khi đã có biết bao ông bố bà mẹ vị thành niên, đã chót lỡ làng mà phá thai, và vứt con mình, máu mủ của mình vào sọt rác ở bệnh viện?” Nói đến đây, đã có người bắt đầu khóc, một trong số họ chia sẻ “Tôi đã ở với mẹ tôi suốt hơn 30 năm qua, nhưng đã không còn làm kịp những điều anh nói nữa, dù chỉ là một lời cảm ơn, mẹ tôi vừa mới mất đột ngột cách đây ít lâu”…Bạn à, có những thứ chúng ta tưởng như tất yếu, tưởng như đương nhiên mà chưa chắc đã phải vậy.
Chúng ta cũng vậy. Thỉnh thoảng, ta không nhận ra ai mới là người quan tâm đến ta thật lòng. Cho

đến khi họ rời bỏ ta. Cho đến khi ta mất họ vĩnh viễn. Để rồi ta chỉ còn biết ôm hận.
Hãy thổ lộ tình yêu của mình với người mà bạn yêu. Đừng im lặng, bởi vì có thể bạn sẽ đánh mất họ mà chưa kịp thốt ra lời nào.
Tình yêu là khi chúng ta chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để nói với một người rằng ta yêu họ biết chừng nào.Hành trình khám phá cuộc sống luôn chứa đựng rất nhiều bất ngờ thú vị và chắc chắn cũng không ít thử thách.Nhưng trên hành trình ấy, với trái tim rộng mở của mình, bạn sẽ nhận ra rằng, thế giới này có một điều kỳ diệu mang tên tình yêu thương… Bạn sẽ hiểu được rằng:

Tình yêu thương là món quà quý giánhất bạn có thể cho đi.
Tình yêu thương sẽ hàn gắn mâu thuẫn, xoa dịu những tổn thương mà con người chúng ta, vô tình hoặc cố ý, gây ra cho nhau.

Với thời gian, mọi thứ rồi sẽ bị phai tàn, chỉ có tình yêu thương là vĩnh cửu.

Hãy mở lòng chào đón cuộc sống và hãy trao tặng tin yêu cho đời. Có thể trong giai đoạn đặc biệt này, bạn sẽ đối mặt với thất bại, sẽ cảm thấy thất vọng hoặc phải nhận lấy thương tổn không mong đợi. Nhưng hãy nhớ rằng, cuộc sống luôn ban cho chúng ta:

Đủ thử thách để trưởng thành.
Đủ yêu thương để sẻ chia.
Đủ thất bại để hiểu rõ giá trị của thành công.
Đủ nỗi buồn để hiểu rõ giá trị của niềm vui.
Đủ nước mắt để hiểu rõ giá trị của nụ cười.
Đủ hoài nghi để hiểu rõ giá trị của sự thật.
Và đủ bao dung để tha thứ cho cả những người đã làm bạn tổn thương.

Vì thế, điều quan trọng nhất mà bạn nên làm là đừng bao giờ đánh mất niềm tin. Hãy tin rằng đâu đó, luôn có người yêu thương và đặt niềm tin nơi bạn. Hãy tin rằng trong mọi hoàn cảnh, vẫn luôn luôn có một bàn tay luôn sẵn sàng nắm tay bạn và sẽ luôn sát cánh cùng bạn.

Những lời chúc,những thông điệp bạn muốn gửi đến một "ai đó" hay chỉ là đôi dòng tâm sự trước thời khắc giao thừa đón năm mới mà bạn muốn nhận được sự sẻ chia và đồng cảm

2 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. ”Đời này, ta còn được gặp bố mẹ mấy lần?“. Thực sự, Loan cảm nhận được không nhiều, do lâu nay, bản thân có điều kiện sống bên cạnh gia đình....
    Song đôi lúc suy ngẫm...và nghiệm ra một điều: Quan trọng không phải là bao nhiêu lần gặp được người thân, hoặc Bạn bè..?, Mà lúc ở bên cạnh họ, mình đã làm làm được gì?...
    Vì vậy, dù cho thế nào đi nữa, tất cả chúng ta đều nợ Ba Mẹ, Anh Chị em, và cả Bạn bè mình nữa..! ít nhất là một lời cảm ơn chân thành, một cái ôm thật chặt, hoặc một lời xin thứ được lỗi, cảm thông...Trước khi quá muộn....
    Cảm xúc về bài viết, nên ghi lại vài dòng...Nếu có gì khg thuận ý, Anh MinhNgoc bỏ quá cho Loan nha.
    Chúc Anh sức khỏe và thành công!

    Trả lờiXóa